Bài 87. Thành Tín Chúa Rất Lớn Thay
Great Is Thy Faithfulness
- Nhạc:
- William M. Runyan
- Lời:
- Thomas O. Chisholm
- Tông:
- F
- Năm:
- 1923
trang nghiêmsự thành tín của Chúasự sáng tạoơn điểntình yêu Chúathờ phượngngợi khentin cậyChúaThiên Chúaquyền năngơn phướcánh sángthành tínkhông hề đổi thaydựng nên

Lời bài hát
1. Đồng sâu kia, núi cao kia, biển cả kia,
Bởi tay Thiên Chúa dựng nên.
Muôn loài vạn vật, muôn tinh tú trên trời,
Đều ca ngợi Chúa quyền năng.
Ngài ban ơn phước, ban ánh sáng cho đời,
Ban mưa thuận gió hòa tươi.
Thành tín Chúa rất lớn thay, thành tín Chúa rất lớn thay,
Ngài không hề đổi thay.
2. Duy Chúa tạo nên, duy Chúa ban cho đời,
Sức sống và ánh bình minh.
Muôn hoa xinh tươi, muôn chim hót vang trời,
Đều ca ngợi Chúa tình yêu.
Ngài ban ơn phước, ban ánh sáng cho đời,
Ban mưa thuận gió hòa tươi.
Thành tín Chúa rất lớn thay, thành tín Chúa rất lớn thay,
Ngài không hề đổi thay.
3. Nào dâng lên Chúa, nào dâng lên cho Ngài,
Tâm linh và cả đời con.
Đáng ban mọi ơn, đáng ban mọi phước lành,
Đáng ca ngợi Chúa từ nay.
Ngài ban ơn phước, ban ánh sáng cho đời,
Ban mưa thuận gió hòa tươi.
Thành tín Chúa rất lớn thay, thành tín Chúa rất lớn thay,
Ngài không hề đổi thay.
Điệp khúc:
Thành tín Chúa rất lớn thay, thành tín Chúa rất lớn thay,
Ngài không hề đổi thay.
Ngài ban ơn phước, ban ánh sáng cho đời,
Ban mưa thuận gió hòa tươi.
Thành tín Chúa rất lớn thay, thành tín Chúa rất lớn thay,
Ngài không hề đổi thay.
Trình chiếu PowerPoint
Thông tin bài hát
F
Tông gốc
4/4
Nhịp
110 BPM
Tốc độ
3
Số phiên khúc
Bài khác trong THÁNH CA BÁP TÍT BẮC MỸ

Bài 96
Chúa Mang Thập Hình
E. S. Lorenz

Bài 487
Biển Đỏ

Bài 76
Danh Lạ Lùng
William H. Doane

Bài 289
Mến Yêu Jesus

Bài 232
Một Ngày Với Chúa

Bài 103
Ghết-sê-ma-nê
Asa Hull

Bài 262
Tiếng Chuông Lòng Vui Vẻ
Wm. J. Kirkpatrick

Bài 270
Tiếng Êm Dịu

Bài 10
Đoạn Thiên Ca
Edgren

Bài 97
Gô-gô-tha
B.D. Ackley

Bài 129
Jesus Mau Đến
Liluokalani

Bài 479
Vững Bước Đi Trên Khổ Đau
Vũ Đức Nghiêm

Bài 411
Thanh Niên Vùng Lên
Philip P. Bliss

Bài 120
Chúa Oai Quyền Phục Sanh
Sir George J. Elvey

Bài 218
Chúa Lo Cho Ta Chăng?